Tản văn

Mùa thu, tôi để khối tình ra đi

Mùa thu, tôi chôn chiếc lá lìa cành

Tình yêu là chiếc lá mục 

Học cách làm lành với đất 

Chờ đến ngày tái sinh

Mùa thu đem đến sự thong dong trong từng khoảnh khắc. Làn gió nhẹ nhàng len qua ban công ùa vào phòng, mơn man chạm vào làn da khiến tôi phải ngưng tay gọt quả để mà tận hưởng. Nhìn ra ngoài, thấy nắng ngập tràn. Màu nắng vàng như mật ngọt, làm thời gian đọng lại. Tôi thấy chiếc lá nhỏ ngoài hiên khẽ run rẩy trước sự thay đổi của tiết trời. 

Tôi yêu người vào những ngày đầu xuân, khi cây ngoài sân đương đâm chồi nảy lộc. Người thường ngồi đợi tôi dưới tán cây ấy trong mỗi lần hẹn hò. Nhiều lúc, tay trong tay, tôi khẽ ghé tai người thủ thỉ: “Anh mang cho em mùa xuân, cảm ơn anh nhiều lắm.”

Tôi chia tay người vào mùa hạ. Nắng hạ cháy rực lửa, thiêu đốt trái tim tôi. Đau đớn, bộn bề, rối rắm!

Người đi, nhưng tôi vẫn sống như thể có người kề bên. Hình bóng của người vẫn đeo đẳng trong tâm trí tôi. Làm sao mà thế giới của tôi sau khi rời xa người có thể vẹn nguyên như trước khi gặp người được cơ chứ? Trừ khi, tôi thực sự để người ở lại phía sau.

Người đi một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi vẫn dại khờ
- Những giọt lệ - Hàn Mặc Tử

Chia tay, tôi đã dùng hàng ngàn con chữ để khỏa lấp nỗi nhớ người, để viết lại trăm cái kết cho câu chuyện tình của mình. Nhưng tôi biết nó chưa bao giờ là sự thật. Tôi nhận ra con chữ có thể đánh lừa thực tại ra sao và tôi đã trốn chạy thực tại một cách vi tế như thế nào. Tôi muốn viết lại cái kết thứ một trăm lẻ một và không muốn có cái kết một không hai nữa.

Cây trước sân tán lá chẳng bao giờ lặng vì gió hạ chưa bao giờ ngừng. Con gió của mùa nhiều mưa giông và nắng cháy. 

Vén thu sang

người đi ngang…

…qua cả một mùa thương nhớ

rồi ở lại

ngày hôm qua.

Thu đến, dịu dàng mà buồn trong màu xanh biêng biếc. Vạn vật đang dần thu liễm tinh lực, để chuẩn bị cho mùa ngủ đông. Tôi cũng đã đủ mệt nhoài trong những lần loay hoay làm lành với tổn thương. Nắng thu vàng sánh, cô đặc tất cả những nỗi muộn phiền. Tôi bắt đầu học cách chấp nhận và buông bỏ.

Tôi biết mình đã bung đủ mọi vết thương, mọi nỗi đau. Tôi biết mình đã nhìn ngắm đủ lâu và không thể để chúng vẫn cứ mãi dấm dứt cùng những cơn cảm xúc lên xuống thất thường được. Tôi nhận ra, người sẽ không bao giờ quay lại để giúp tôi băng bó vết thương nữa. Và tôi nhận ra, mình hoàn toàn có thể tự lành. Chỉ cần tôi để nó được lành.

Có lẽ, tiết trời của mùa thu khiến nỗi đau của một mối tình không thành cũng dìu dịu đi ít nhiều. Khối tương tư dần tan ra như viên đường tan dần trong miệng. 

Tôi nhận ra rằng chia tay không phải là khi ta nói dừng lại, mà là khi ta thực sự để tình yêu ở lại trong quá khứ. Không còn hy vọng, không còn mong chờ, không còn nghĩ ngợi. Cũng không còn để hình bóng người len lỏi vào đời sống của mình trong từng suy nghĩ, trong từng nhịp đập trái tim. Đã không còn là gì của nhau, hình dung đã dần nhòa, tôi cũng nên thôi thổn thức vì người.  

Vào một ngày giữa thu, sau rất nhiều lần cân nhắc, tôi hẹn gặp người. Tôi muốn biết người hiện giờ ra sao. Tôi muốn được thấy mình trong mắt người một lần nữa. Mặt đối mặt, để xem trong từng hơi thở, trong từng nét biến chuyển trên gương mặt của người, người đã cạn tình với tôi chưa. Tôi muốn xem những điều tôi đã tự vẽ ra sau khi không còn gặp người nữa là hoang tưởng, là ảo ảnh, hay là tôi đã đúng.

Tôi gặp người tại một quán cafe nhỏ vào buổi sáng chủ nhật, trong một ngày thu Hà Nội mưa tầm tã. Chiếc bàn nhỏ chỉ có hai chiếc ghế, bên trên là chiếc đèn sợi đốt được bật lên vì ánh sáng tự nhiên khá yếu. Người ngồi đối diện tôi. Cảm giác không dễ chịu cho lắm. Song trong giây phút đối mặt ấy, tôi cảm thấy không còn oán trách, giận hờn, không còn nuôi nấng hy vọng, không còn ra nhiều điều kiện cho mối quan hệ này nữa.

Đôi khi, lời tỏ tình lại là câu:

– Chúc em sau này sẽ tìm được người thật tốt…
– … chị cũng… vậy nhé…

.
Đôi khi, vì chẳng đủ dũng khí để kề bên hay tiến tới, ta đành lựa chọn làm một – người – vị – tha. Song cũng vì thế, ta được dịp học hiểu được về sự sẵn sàng, về sự chấp nhận, về sự buông bỏ và… về duyên.

Trăm năm mà cũng như là sự lặp lại của một ngày. Cứ để lòng nhẹ nhàng, rồi cũng sẽ qua…

Nhìn vào sâu trong mắt người, tôi hiểu rằng hình ảnh của mình đã nhạt nhòa. Người nhìn tôi như một người xa lạ. Chẳng có giá như nào ở đây cả.

Chuyện tình yêu bắt đầu khi hai người thấy mình trong mắt nhau. Và kết thúc khi mỗi người nhìn về một hướng. Sự thật là chúng tôi đã chia tay được một thời gian rồi. Bây giờ, mỗi người đều cần phải rời đi để bước tiếp trên con đường của mình. 

Tôi muốn sống thật hạnh phúc. Và tôi cũng cầu mong người như vậy. Tôi không muốn bản thân cứ nhốt mình mãi trong cảm xúc của những điều đã qua nữa. Vì dù tôi có còn thương, còn nhớ, còn muốn lắng lo cho người thì người cũng đã không còn muốn để tôi cạnh bên.

Có lẽ chúng tôi đã chẳng đủ mạnh mẽ để tiếp tục đi bên nhau. Nhưng chúng tôi cũng đã học được cách mạnh mẽ hơn trên đoạn đường không nhau phía trước.

Chúng tôi im lặng thêm một lúc nữa. Qua nhịp thở, trong thinh lặng tôi đã nghe được câu nói “Hãy thật hạnh phúc nhé”. 

Chúng tôi đã thực sự bỏ xuống được hình bóng nhau trong hành lý sắp tới của mình rồi.

Mưa ngoài trời ngớt dần. Giọt nước lăn trên lá nhẹ nhàng, rồi rơi xuống thấm vào lòng đất. 

Chiếc lá vàng rơi

Hao gầy mấy độ

Tôi buông tay với 

Trả người yêu thương…

Một cô gái thong dong, thích nấu ăn cho những người thân yêu

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *